Anh... Đồng ý?
Mắt cô mở lớn, suy đi nghĩ lại.
“Còn chưa uống?”
Vừa nghe vậy, Đường Oanh vội vàng lắc đầu, sợ anh đổi ý, cầm lấy cốc nước uống từng ngụm nhỏ, cuối cùng vẫn không quên lấy thìa ăn hết thịt lê.
Ăn xong, cô sặc sụa mấy lần, cảm giác trong đầu toàn là nước lê.
Sau đó cô cầm lấy cốc ra hiệu cho anh.
Đôi lông mày cau có của Văn Mộc Cảnh dịu đi, khí thế lạnh lẽo cùng giảm bớt, anh nhìn chằm chằm vết nước đọng trên khóe môi cô gái, ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi, thuận thế nâng cằm của cô lên, ngậm lấy môi cô, cắn mút.
Đầu lưỡi anh xẹt qua cái ngọt đậm của nước lê, nhưng... không có cảm giác chán ghét.
Hơi thở hai người hòa quyện, đến khi cạn kiệt không khí mới thôi, anh nhéo nhéo đầu mũi cô, “Ngoan chút.”
Đường Oanh nhăn cái mũi đang ngứa, không nói gì.
Trong lòng dâng lên cảm giác cô đơn, bây giờ cô chỉ như thú cưng của anh vậy.
Chủ nhân đã cho phần quà ngon ngọt, nếu còn giận dỗi chính là không hiểu chuyện.
Cuối cùng con sủng vật đó còn có khả năng bị vứt bỏ.
“Công ty có chút việc, đêm nay em nghỉ ngơi sớm đi.” Văn Mộc Cảnh sờ sờ đỉnh đầu cô, nhận lấy cái cốc trong tay cô, thay quần áo rồi rời đi.
Buổi tối, dì Lưu thu dọn dẹp phòng bếp xong xuôi rồi cũng đi về, chỉ còn một mình Đường Oanh.
Cô bị mất ngủ rồi thiếp đi lúc nào không hay, tiếp đó không phân biệt được hiện thực hay là giấc mơ.
Tòa nhà dạy học
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-vuong-long-anh/277857/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.