Thứ bảy, tỉnh Xuyên, sân bay Cao Lai.
Bao Nguyên Gia mặc áo phông đỏ, trên áo in bốn chữ nghệ thuật "Bảo bối về nhà", giơ một tấm bảng viết "Lộ Tranh" chờ ở lối ra sân bay.
"Mọi người đón tiếp hành khách xin chú ý, chuyến bay mang số hiệu KA8998 từ tỉnh lị tỉnh A đến Cao Lai đã hạ cánh......"..."
Giọng nữ nhân viên mặt đất dịu dàng vang lên, Bao Nguyên Gia vội vàng xốc lại tinh thần, rời mắt khỏi trò chơi trên điện thoại, nghiêm túc thò đầu ra chờ đợi.
Không bao lâu sau, dòng người rộn ràng nhốn nháo bắt đầu xuất hiện ở lối ra vào nhỏ hẹp, trong đó có một người cao cao dễ nhìn lập tức hấp dẫn lực chú ý của cô, tay người nọ đang đẩy một ông cụ đang ngồi trên xe lăn, hai người cẩn thận đi trước đám đông. Ngay sau đó có một người đàn ông trung niên đang đợi bên ngoài đi đến chào đón, nhận lấy xe lăn trong tay anh, liên tục cúi đầu bắt tay anh.
"Không có việc gì, không cần phải vậy đâu, chỉ là cái nhấc tay thôi mà." Bao Nguyên Gia nghe người dễ nhìn nói: "Còn có người đang đợi, tôi đi trước nhé."
Người cao cao đẹp trai sau khi tạm biệt ông cụ liền đi về phương hướng của cô, sau khi nhìn rõ tấm bảng trên tay cô thì trên gương mặt trẻ con nở một nụ cười tươi như ánh mặt trời: "Xin chào? Chị Tiểu Bao, Bao Nguyên Gia đúng không? Tôi là Lộ Tranh."
Thẳng đến lúc xuống xe, Bao Nguyên Gia vẫn còn chìm đắm không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-vat-luu-vet/2532130/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.