Huyền Giáp bất lực, “Định vị một lần cần tiêu hao không ít năng lượng, có thể dùng các loại bảo vật, hoặc là Nguyên Khí dịch, tinh huyết, thiên địa huyền quang, Thiên Nguyên khí. . .”
“Trưởng lão định vị thử xem đi!”
Má!
Ta đã nói rồi, phải tiêu hao năng lượng.
Huyền Giáp câm nín, giờ phút này, trong đại điện, lão liếc mắt nhìn các trưởng lão khác, thấy không có ai chú ý thì lén lút đưa vào sách họa một ít năng lượng, nó lập tức hiện lên quang mang lập loè.
Đã định vị!
Trước mắt lão hiện lên hàng chữ, lão nói với Tô Vũ: “Ngươi ở Tinh Hồng cổ thành, trong phân bộ Liệp Thiên các!”
“Định vị chuẩn như vậy à?”
Giờ phút này, quả thật mặt nạ của Tô Vũ hơi sáng lên, hắn cảm thấy ngoài ý muốn, nhanh chóng ra cửa, trong chớp mắt đã chạy mất dạng!
“Trưởng lão lại định vị một lần nữa thử xem.”
“Tô Vũ!”
Huyền Giáp buồn bực: “Ta nể tình ngươi có thiên phú kinh người mới giải thích nhiều như vậy, nếu không trong tình huống bình thường, ta hoàn toàn có thể không để ý tới ngươi, ngươi đừng được một tấc lại muốn tiến một thước!”
“Ta sắp chết rồi, thiên phú đâu ra?”
Tô Vũ nhanh chóng nói tiếp: “Được rồi, không định vị nữa thì thôi.”
Nhưng cũng may mình bị định vị thì sẽ cảm nhận được, bất quá không thể loại trừ khả năng vị trưởng lão này đang lừa dối mình, cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-toc-chi-kiep/4105148/chuong-1607.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.