“Trong tổng bộ có vô địch không?”
“. . .”
Huyền Giáp thật sự hết chỗ nói rồi, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?
“Có!”
“Ồ.”
Tô Vũ không hỏi nữa, thôi, có vô địch thì ta không thèm đến.
Mời ta đến ta cũng không đi.
Quá nguy hiểm!
Huyền Giáp nói chuyện với hắn cũng thấy đau đầu, lão nói: “Ngoài ra ngươi đã thành Huyền Cửu, vậy phải gánh vác trách nhiệm của y! Nếu không, sau 3 lần ngươi không hoàn thành khảo hạch, mặt nạ sẽ tự động bị hủy.”
Còn có chuyện như vậy?
Tô Vũ tò mò hỏi: “Khảo hạch thế nào, bao lâu khảo hạch một lần?”
“Ba năm khảo hạch một lần, dù sao đều là cường giả, bế quan ba năm là chuyện thường, nhưng chín năm liên tiếp không hoàn thành khảo hạch thì không được!”
Tô Vũ gật đầu, quy định khá là nhân tính hóa.
“Khảo hạch cái gì?”
“Huyền bộ thì chủ yếu là công trạng. Ngươi quản lý phân bộ, vậy phải bán bảo vật, bán tình báo, đạt tới tiêu chuẩn khảo hạch nhất định là có thể hoàn thành!”
Tô Vũ lại hỏi: “Bao nhiêu điểm công huân?”
“Chiến trường Chư Thiên không tính theo điểm công huân, kỳ thật không có tiêu chuẩn thống nhất, nhưng Liệp Thiên các có, Liệp Thiên các tính một giọt tinh huyết Sơn Hải nhất trọng tương đương một Liệp Thiên điểm, chỉ là loại yếu nhất thôi, tính ra thì đại khái tương đương 1000 điểm cống hiến của Nhân tộc ngươi.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-toc-chi-kiep/4105147/chuong-1606.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.