Tô Vũ không kiên nhẫn: “Xem cũng xem rồi, tra cũng tra rồi, thiệt hay giả trong lòng mọi người cũng hiểu rõ...”
Có người ngắt lời: “Thiên Đạc, trừ những thứ này ra còn thứ gì khác không?”
Tô Vũ bình thản đáp: “Có hay không liên quan gì đến ngươi, có thì ta cũng không bán, không được à? Chỉ bán mấy thứ này thôi, mua hay không thì tùy!”
“...”
Không ai nói được lời nào, nhưng lời này chứng tỏ có khả năng Thiên Đạc còn ẩn giấu thứ gì đó, thật ra như vậy cũng là chuyện bình thường.
Lúc bấy giờ, Chu Quảng Thâm híp mắt cười nói: “Thiên Đạc, nhất định phải dùng thiên địa huyền quang trao đổi sao? Bảo vật đâu chỉ có mình thứ đó...”
Tô Vũ lãnh đạm gạt đi: “Nhân tộc đừng lắm lời, Nhân tộc nghèo mạt, vạn tộc đều biết, không có tiền thì đừng tham gia đấu giá!”
“...”
Chu Quảng Thâm rất muốn lao lên táng chết tên này, vậy mà y lại bị Ma tộc xem thường!
Thôi, chịu, hắn nói không sai.
Thần Ma vốn khinh thường Nhân tộc, chủng tộc quỷ nghèo, chuyện này đúng là mọi người đều biết.
Trong phòng, đại tộc Thần Ma Tiên đều mang vẻ mặt đạm nhiên, nhưng cũng có kẻ khinh miệt cười thành tiếng.
Nhân tộc... Không có năng lực cạnh tranh!
Tô Vũ lại lạnh lùng nói: “Vì để ngừa có người ác ý nâng giá, cuối cùng lại không mua, cố ý nâng giá khiến hàng không bán ra được, phàm là kẻ báo giá, phải trả trước 10 giọt tinh huyết Nhật Nguyệt cho ta làm tiền ký quỹ, kẻ ác ý tham gia bán đấu giá sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-toc-chi-kiep/4105079/chuong-1538.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.