Có cường giả trầm giọng hỏi: “Thiên Đạc, ngươi đã học hô hấp pháp rồi?”
Tô Vũ gật đầu, đáp: “Mắt thấy là thật, công pháp này có thể nói là khó học, cũng có thể nói là dễ học.”
“Thi thể này... Có thể rút ra một giọt máu để xem không?”
Tô Vũ không nói nhiều, đánh thi thể một quyền, từ thi thể truyền đến một lực phản chấn, Tô Vũ ra quyền rất mạnh, mà khối thi thể đã chết vô số năm ấy lại vẫn có thể phản kích lại, thật khiến người ta chấn động thổn thức.
Tô Vũ không để ý, lại oanh kích lần nữa, một lát sau, trong ánh mắt đồng cảm của những người khác, hắn đánh một quyền phá nát cánh tay thi thể, cánh tay chảy ra một ít máu đen bốc mùi hôi thối.
Mọi người lại tra xét lần nữa, có người nhíu mày, cảm khái: “Bị tử khí phá hủy, chỉ sợ máu đã không còn giá trị quá lớn.”
Còn máu đã là không tồi, bọn họ cũng đã nhìn ra máu còn rất ít!
Có thể là do thời gian quá mức xa xăm.
Tô Vũ không thèm để ý, hắn mở miệng: “Cũng không phải tại ta, khi ta lấy được nó thì thi thể này đã mang theo tử khí, cụ thể ra sao thì ta cũng không rõ.”
Mọi người không nói gì, có thể là sau khi tử vong, thi thể đã bị Tử Linh giới ăn mòn, nguyên nhân cụ thể ra sao, bọn họ muốn biết thì phải tra xét kĩ càng.
Giờ phút này, bên phía Thiên Nghệ Thần tộc có kẻ mở miệng: “Có thể cho ta xem bàn tay di hài được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-toc-chi-kiep/4105078/chuong-1537.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.