Bất quá, hắn có thể nhốt nó vào một gian phòng trong vòng sâu.
Đã đóng cửa, người của Ngũ Hành tộc cũng không vào được, dĩ nhiên, phải cẩn thận có người dùng cổ thành lệnh mở ra.
Lòng Tô Vũ khẽ động, "Phù Thổ Linh, muốn chết hay là muốn sống?"
"Ngươi không giết được ta!"
Phù Thổ Linh cảnh giác, Tô Vũ cười nói: "Ngươi chắc chắn chứ? Ta còn có một viên thần văn của Ngũ Đại, ngươi chắc chắn ta không giết được ngươi?"
". . ."
Được rồi, gã không quá chắc chắn.
Phù Thổ Linh bất đắc dĩ, kỳ thật gã cảm thấy Tô Vũ không còn thần văn, nhưng ai có thể cam đoan?
Yên lặng một hồi, gã bèn hỏi: "Ngươi muốn làm cái gì?"
"Không muốn làm gì cả, ngươi cứ thành thật bế quan một quãng thời gian là được!"
Tô Vũ cười tủm tỉm nói: "Ngươi là người có đại khí vận, rất khó giết, ta đã cảm nhận được! Giết ngươi có thể sẽ trêu chọc toàn bộ Ngũ Hành tộc, ta cũng hiểu. Ngũ Hành tộc hẳn là sẽ cử người tới cứu ngươi. . . thế nhưng ngươi bị giam tại cổ ốc, đối phương vào không được, cho nên ngươi chỉ có thể tự cứu mình."
"Chờ lực lượng phong ấn tiêu tán, ngươi có thể mở cửa rời đi, ta đã kiểm tra rồi, ngay cả tử khí đều khó mà thẩm thấu phong cấm này, đúng không?"
Phù Thổ Linh phiền muộn, thật sự chỉ là như thế thôi sao?
Tô Vũ rốt cuộc đang làm gì?
Tô Vũ lười nói nhiều lời, "Ta muốn dời ngươi đến cổ ốc vòng trong, ngươi đi ra, ta sẽ khóa lại truyền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-toc-chi-kiep/4105058/chuong-1517.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.