Tính ra thì lực lượng thân thể đã chính thức vượt qua 3 vạn khiếu, bất quá vẫn chưa thể đi đến mức độ mà Tô Vũ mong muốn, 4 viên thần phù phát động, hai cái đã bị Phù Thổ Linh lấy ra làm phòng ngự, hai cái còn lại chỉ tăng lên một đúc cho hắn.
Đương nhiên, chữa trị tốt cho biển ý chí xong thì ý chí lực của hắn sẽ phóng đại.
Mà trước đó nếu nói biển ý chí của Tô Vũ chỉ có thể so với Lăng Vân đỉnh phong thì lần này được mở rộng, hẳn thật sự có thể so với Sơn Hải cảnh.
Đại khái không khác lắm khi Triệu Lập chưa tấn cấp.
Mà Triệu Lập thì phải hao tốn rất nhiều năm mới làm được.
Tô Vũ yên lặng hấp thu lực lượng cuối cùng, một lát sau, hắn đứng dậy, một quyền đánh vào trên cục đất, không hề có tí động tĩnh gì.
Tô Vũ cũng không ngạc nhiên, chỉ là tò mò hỏi: "Phù Thổ Linh, ngươi đem chính mình vây chết, vô địch lại không vào được cổ thành, như vậy không phải ngươi đang tự sát à?"
Phù Thổ Linh không đáp lời.
Ngươi quản ta làm gì?
Ta vui lòng đó!
Mẹ nó, nếu không phải do ngươi bức bách thì làm sao ta lại phải đưa ra hạ sách này?
Phù Thổ Linh hỏi ngược lại: "Thứ thôn phệ ý chí lực của ta là vật gì? Thần văn hay là yêu thú?"
Thứ đó quá kỳ quái!
Ban nãy gã cảm nhận được thứ này tạo ra uy hiếp ghê gớm nên mới không thể không cấp tốc phát động thần phù, nếu trễ thêm chốc lát, gã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-toc-chi-kiep/4105057/chuong-1516.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.