Lạc Túy Sơn nhìn có vẻ khinh thường nhưng trong lòng vẫn luôn ngạc nhiên, nếu như không bị bắt cóc thì lúc này có lẽ ở hắn đang ở trong xe ngựa hỏi Hàn Vân Tịch: “Cố Thất Thiếu thế nào rồi?
Cũng xem như đã chứng kiến Cố Thất Thiếu lớn lên, trên thế giới này dường như không ai hiểu rõ Thất Thiếu như hắn?
Nữ nhân khiến Thất Thiếu luôn miệng nhắc đến, tuyệt đối không hề đơn giản!
Huống chi, Thất Thiếu không chỉ luôn miệng nói ba từ “Độc nha đầu”, hơn nữa còn giúp Hàn Vân Tịch một đại ân, lần này trở về nếu như không vì Thất Thiếu thì Hàn Vân Tịch cùng Cố Bắc Nguyệt sớm đã bị Thiên Huy Hoàng đế phán tử hình rồi.
“Chẳng ra sao cả vậy?” Giọng điệu của Cố Thất Thiếu sốt ruột hiếm có.
Từ trước đến nay luôn làm theo ý mình, ngang tàn không chịu gò bó, tự dưng sao lại để ý đến bình luận của người khác?
Thấy thế, Lạc Túy Sơn càng không thể tưởng tượng được, cuối cùng không nhịn được mà hỏi: “Tiểu tử, ngươi trúng độc gì của nha đầu đó hay là thích nha đầu đó rồi?”
Một Cố Thất Thiếu không hề chú ý đến ai mà bỗng chốc lại rối trí, nhưng cũng rất nhanh chóng nhìn chăm chú vào Lạc Túy Sơn mà khẳng định: “Đương nhiên là độc thuật.”
“Độc thuật có cái gì tốt chứ, lợi hại hơn ngươi sao? Vừa mới thấy nàng xuất độc châm đã như vậy rồi.” Lạc Túy Sơn trêu chọc, mặc dù không hiểu ám khí nhưng cũng có thể nhìn ra độc châm kia có sức mạnh và tốc độ không hề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-tich-truyen-thien-tai-tieu-doc-phi/1256454/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.