Diệp Lưu Vân lại hào phóng nói: "Không cần trả, tặng ngươi đó! Đây là lúc ta ra ngoài cướp từ tay bọn cướp, ta còn cướp được mấy cái lận, tự mình có giữ lại, ngươi cứ cầm mà dùng đi!" Hắn cũng là muốn Liêu Diệu Thiên mạnh hơn một chút, cũng để tránh sau này khi chiến đấu, thực lực của hắn quá yếu, còn thường xuyên cần Diệp Lưu Vân bảo vệ. "Ta đi! Vậy ta lần này chính là nợ ngươi một ân huệ lớn rồi a! Tình nghĩa này ta ghi nhớ, sau này ngươi có chuyện gì cũng đừng khách khí với ta, chuyện của ngươi cũng là chuyện của ta!" Liêu Diệu Thiên cũng lập tức bày tỏ lòng cảm kích với Diệp Lưu Vân. Còn về những người khác, sau khi Diệp Lưu Vân cùng Liêu Diệu Thiên, Trần Mặc truyền âm thương lượng một phen, đều quyết định không để bọn họ lên sân. Thực lực của bọn họ không được, lên đó cũng chỉ là bị đánh, bị thương còn làm chậm trễ những trận chiến sau này. Diệp Lưu Vân phân công nói: "Thiên ca chiến hai trận, Trần Mặc chiến bốn trận, còn lại đều giao cho ta!" "Ngươi đánh nhiều trận như vậy, gánh vác được không? Bằng không ta lại đánh thêm hai trận?" Trần Mặc cũng lo lắng Diệp Lưu Vân không chịu nổi. "Không sao, ta chịu đựng được. Hơn nữa cũng chưa chắc nhất định phải đánh đến cuối cùng. Chúng ta chiến thắng một nửa số người của bọn họ, thì đã xem như chúng ta thắng rồi." Diệp Lưu Vân là đoán Trần Mặc không thể kiên trì nhiều trận như vậy, lại không tiện nói thẳng. Hắn còn đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987295/chuong-3407.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.