"Bình thường thì một bộ dáng cao cao tại thượng, giờ phút này lại trở nên hèn nhát như vậy?" Mạnh Vân Sơn vẻ mặt khinh bỉ. Nhưng có Diệp Lưu Vân ở đây, hắn cũng không giết đệ tử kia, mà là muốn chờ Diệp Lưu Vân xử lý. Diệp Lưu Vân cũng không quen nhìn loại người không có cốt khí này, cũng không kêu dừng công kích của Kim Long, cho đến khi đệ tử kia bị Kim Long quất cho thân thể bạo liệt thành thịt nát, hắn mới thu Kim Long về. "Thời gian không sai biệt lắm rồi, ta phải đi!" Sau khi dọn dẹp chiến lợi phẩm, Diệp Lưu Vân cũng cáo biệt Mạnh Vân Sơn, đã đến lúc hắn trở về Vân Tiêu Thành. Mạnh Vân Sơn cũng không giữ Diệp Lưu Vân lại, chắp tay với hắn: "Không biết sau này còn có cơ hội gặp lại hay không. Những đệ tử tông môn này bỏ mạng ở đây, e rằng tông môn của bọn họ sẽ không bỏ qua. Ta cũng phải lập tức rời khỏi đây!" "Vậy ngươi muốn đi đâu?" Diệp Lưu Vân cũng tiện miệng hỏi. "Đi dò thám cái tinh cầu vô chủ mà ta đã đề cập với ngươi. Nếu có thể tìm được cơ duyên thì tốt nhất, không tìm được thì chết ở đó thôi! Dù sao những tông môn này cũng sẽ không buông tha ta!" Mạnh Vân Sơn bất đắc dĩ nói. Diệp Lưu Vân nghĩ nghĩ, nói với Mạnh Vân Sơn: "Sau này đi theo ta làm việc đi? Nếu ngươi yên lòng, thì hãy vào không gian thế giới của ta. Trong không gian thế giới của ta, còn có không ít người không có thân phận, chúng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-than-chua-te/4987294/chuong-3406.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.