“Đây là kỵ binh của chi nào trong bọn Hung Nô?”
Mấy nghìn tinh kỵ bao quanh, Bùi Thanh Hòa an nhiên đứng dưới lá quân kỳ thêu chữ “Bùi”. Cách đó mấy dặm, kỵ binh đang hỗn chiến, khói bụi cuồn cuộn, tiếng chém giết vang trời. Xa đến mức dù có gắng sức nhìn kỹ cũng chẳng thể thấy rõ quân kỳ địch, nàng dứt khoát quay đầu hỏi nam tử bên cạnh.
protected text
Bùi gia quân sở hữu một đội kỵ binh hùng hậu đến thế, công lao của Hách Mộc không thể phủ nhận. Tuyền Châu hiện nay là trường ngựa lớn nhất triều đình mới, mỗi năm nuôi dưỡng cả vạn chiến mã. Ngoài ra còn liên tục đổi lấy những con ngựa tốt từ các bộ lạc Tiên Ty bằng trà, muối, vải bông và nồi sắt.
Lần này Hung Nô Khả Hãn thân chinh nam hạ, Bùi Thanh Hòa quyết tâm đánh một trận quốc chiến thực sự, đồng thời cũng mang theo Hách Mộc.
Hách Mộc và Hung Nô có mối thù diệt tộc, hằng đêm mộng mị cũng muốn tiêu diệt bọn chúng. Hắn thông thạo từng bộ lạc của Hung Nô như lòng bàn tay, nhìn kỹ một hồi, khẳng định đáp:
“Chắc là kỵ binh của bộ lạc Ba Đặc Nhĩ và Tu Bộ. Khả Hãn Mạc Đốn là con út của lão Khả Hãn, Ba Đặc Nhĩ và Tu Bộ đều là huynh trưởng của hắn. Chắc chắn họ không phục tiểu đệ đăng cơ.”
“Mạc Đốn xuất binh quy mô lớn, một là muốn cướp tiền lương nô lệ ở U Châu, hai là muốn làm suy yếu thế lực của Ba Đặc Nhĩ và Tu Bộ.”
Lời này rất có lý.
Bùi Thanh Hòa khẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-son-ha/5256806/chuong-495.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.