Quả nhiên Dương tướng quân là người biết chuyện, hiểu lẽ.
Bùi Thanh Hòa mỉm cười nhận lấy thư, lập tức xé mở xem. Đọc được một nửa, nàng bất giác kinh ngạc liếc nhìn Dương Hoài một cái.
Dương Hoài thân hình cao lớn, dù đã cúi đầu, Bùi Thanh Hòa vẫn nhận ra trên gương mặt hắn lộ rõ sự miễn cưỡng.
Bùi Yến chẳng hiểu nguyên do, liền ghé đầu lại hóng chuyện.
Động tác của Bùi Thanh Hòa rất nhanh, đã đem thư cất đi: “Bùi Yến, muội đưa Dương tiểu tướng quân đi an trí nghỉ ngơi trước.” Nàng ngừng lại một chút rồi nói thêm: “Dương tiểu tướng quân sẽ ở lại Bùi gia thôn vài hôm, muội thay ta tiếp đãi quý khách.”
Bùi Yến đáp ngay, giọng sang sảng, rồi dẫn theo một đoàn người của Dương Hoài đi sắp xếp chỗ ở.
Bùi gia thôn vẫn liên tục thu nhận lưu dân, nhà cửa xây dựng chẳng ngớt, vậy mà vẫn không đủ chỗ ở. Trận chiến vừa rồi, tường bao bị húc thủng mấy lỗ lớn, đám thợ đang bận rộn tu bổ lại.
Bùi Yến vốn tính trêu chọc, cố ý dẫn Dương Hoài và người của hắn đến chỗ mà hôm bị bắt từng ở, cười khoái trá: “Dương tiểu tướng quân trước đây từng ở đây nửa tháng, chắc cũng quen thuộc rồi.”
Dương Hoài không hiểu sao lại bốc hỏa, sắc mặt cau có, hừ lạnh: “Chúng ta tự sắp xếp là được, mấy ngày tới cũng không cần phiền Bùi Yến cô nương.”
“Thế thì không được.” Bùi Yến lập tức bắt lấy lời, đáp tỉnh bơ: “Thanh Hòa đường tỷ đã dặn, nhất định phải tiếp đãi quý khách cho chu đáo. Nếu ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-son-ha/5055049/chuong-178.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.