Sắc mặt Lữ tướng quân trầm như đá, một lời cũng không nói, chỉ dồn hết sức lực giáng chùy lên mặt trống trận, thúc giục toàn bộ tướng sĩ Phạm Dương quân liều chết xông lên chém giết.
Hai quân giao chiến, kỵ nhất là sớm để lộ khí thế suy tàn. Bùi gia quân mạnh mẽ hơn hẳn so với dự liệu của hắn. Đáng tiếc, trên đời chẳng có thuốc hối hận. Đã lĩnh binh tới đây, thì không thể toàn thân mà lui.
Thắng làm vương, bại làm giặc! Chỉ có liều mạng mà chiến! Đám thân binh phía sau hắn lại không được kiên định như chủ soái:
“Tướng… tướng quân! Quân ta dường như không địch lại nổi Bùi gia quân.”
Một tên khác giọng cũng run run:
“Hay là… hay là ta nên minh kim thoái binh…”
Lữ tướng quân không rảnh quay đầu, giọng dữ tợn quát:
“Câm hết cái mồm quạ của các ngươi lại! Kẻ nào dám nhiễu loạn quân tâm, bản tướng sẽ xử theo quân pháp!”
Đám thân binh im bặt, chỉ còn biết mở mắt trơ trơ nhìn Phạm Dương quân bị dồn vào Bùi gia thôn, rồi từng tên từng tên bị chém như heo chó.
Bùi Lục cô nương vung đao như vũ bão, thế công không gì ngăn nổi, kẻ xông lên trước mặt nàng đều hóa thành vong hồn dưới lưỡi đao.
Tiếng trống trận hừng hực của chính tướng quân mình, trái lại lại như đang trợ uy cho Bùi Lục cô nương.
Bùi gia quân nhờ thế trận do nàng dẫn đầu, dần dần chiếm lấy thượng phong.
Đám binh Phạm Dương quân phía sau không thấy rõ chiến cuộc ở tiền tuyến, vẫn bị tiếng cổ dồn dập thúc ép
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-son-ha/5055044/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.