Lâm Hàn Phong dẫn cô về phòng của mình, anh là người hay bị thương nên có rất nhiều loại thuốc, anh để cô ngồi trên giường mình, bản thân đi đến tủ lấy hộp thuốc ra.
Lâm Hàn Phong kéo ghế lại, anh ngồi xuống rồi lấy thuốc bên trong ra bôi cho cô.
"Đỏ và sưng lên hết rồi." Anh nhìn cô rồi nói.
Lý Tiết Ngọc chỉ lắc đầu ý bảo không sao.
Lâm Hàn Phong biết trước đây cô chịu cực nhiều, từ ở nhà họ Lý đến chỗ anh, nhưng nhìn bàn tay của cô thế này...trông có giống tay của một cô gái không chứ?
Lâm Hàn Phong nắm lấy tay cô, anh thổi thổi nhẹ lên để cho cô bớt đau, động tác bôi thuốc cũng rất nhẹ nhàng, dường như anh đang sợ mình làm tổn thương cô vậy.
Lý Tiết Ngọc cứ nhìn anh, cô đang hoài nghi không biết anh bị gì nữa. Nhưng lúc nãy anh kéo cô đi như thế đã khiến nhiều người sững sờ, cô cũng không tin anh lại để cô đến phòng anh. Giờ nhìn kĩ lại căn phòng này cũng rộng thật đó, đầy đủ tiện nghi, ở đây lại còn ấm nữa.
Bôi thuốc xong Lâm Hàn Phong buông tay cô ra, anh bảo: "Tôi không ép cô làm việc sớm."
"Nghỉ ngơi cho khỏe đi." Anh đứng dậy đem hộp thuốc đi cất.
Lý Tiết Ngọc đứng dậy cúi đầu trước anh như một lời cảm ơn, cô cũng đi lại phía cửa, đẩy ra rồi rời khỏi phòng của anh. Nếu ở đây lâu sẽ khiến người làm trong nhà nghi ngờ về mối quan hệ của cả hai mất.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-rui-mot-mat-mot-con/2847532/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.