"Ngủ một giấc." Lệnh Hoành nói.
Đồ Lão Yêu không còn nhìn thấy gì nữa, chỉ thấy một vệt sáng lờ mờ từ đôi mắt nhắm lại, trong ánh sáng có một chiếc bóng trong suốt, trên cổ còn có một nốt ruồi đỏ như giọt máu.
Ngủ một giấc... đây là âm thanh của Lệnh Hoành, con mẹ nó thật sự rất êm tai.
Đồ Lão Yêu nôn ra một ngụm máu, muốn hỏi Lệnh Hoành, Lý Thập Nhất đâu?
Lý Thập Nhất ban nãy bị đánh tới nỗi thở không ra hơi, sống hay là chết?
Nghe nói thành Tứ Cửu có một sạp thuốc, bà chủ sạp thuốc gầy gò, dáng vẻ không có lấy chút tinh thần, tóc tai cắt ngắn cũn cỡn, không che nổi cổ, tóc mái giống như chó gặm, nhúm ngắn nhúm dài, rũ xuống che cả mắt, trên đầu còn đội chiếc mũ quả dưa cũ kĩ, nhìn trông có mấy phần hài hước.
Bà chủ họ Lý, trước giờ luôn giữ bộ dạng không giống nam không giống nữ như thế, không có tên, con thứ mười một trong nhà.
Mặt mày Lý Thập Nhất khó ưa, áo khoác cũ bị giặt tới bạc màu, chỉ dám lắp đèn trong nhà kho, không thích nói chuyện, nhưng lòng dạ lại rất dịu dàng.
Lý Thập Nhất rất nhẫn nại, có kỹ năng vấn quan điêu luyện, không sợ yêu ma quỷ quái, lúc cười lên như cơn gió mát mẻ trong ngày xuân.
Lý Thập Nhất không thích ăn lạp xưởng, thích ăn trứng vịt muối, đặc biệt là của cửa hàng bên cạnh sạp bánh bao ở Thành Nam, nếu khi nhờ vả Lý Thập Nhất mà đem cho hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237529/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.