"Cô là ai?" Tống Thập Cửu ngẩng đầu.
Cô gái áo trắng cười lên, âm thanh giống như tới từ nơi sâu thẳm trên núi tuyết: "A Dao."
Lác đác mấy câu kì quái, xe lăn đàn hương, cô gái ngồi trong nơi đường cùng tuyệt lộ của thời gian, ngồi trong nơi phong sinh thủy khởi của âm dương.
Tây Vương Mẫu trong truyền thuyết, đuôi báo răng hổ, tóc bồng bềnh đội sinh, nhưng lúc này ngồi trên xe lăn một cách mong manh yếu ớt, lúc nói chuyện da dính lên cổ, giống như ngay cả hít thở cũng tốn sức.
A Dao chầm chậm ngửa đầu nhìn trời xanh, rồi lại nhìn trùng bệnh lác đác dưới mặt đất, khóe môi vẫn nở nụ cười, ngay cả chút biểu cảm đau lòng cũng không có.
Bánh xe chầm chậm dịch chuyển, A Dao ngược sáng đi tới, trên mặt nửa là vẻ âm u vì ánh sáng lui đi, nửa là vẻ nhợt nhạt mặt mày sáng tỏ, ngũ quan, tinh thần cùng cơ thể của A Dao đều mong manh, giống như không chịu nổi giày vò.
A Dao nhìn về phía Tống Thập Cửu, nói: "Chuyện này là sao thế?"
Khi nói chuyện, ngón tay cạy tay vịn xe lăn, móng tay cọ bên trên giống như đầu Giao Long vô cùng sinh động.
Tống Thập Cửu xoay quạt trên đầu ngón tay một vòng. Thượng cổ nữ thần Vương Mẫu A Dao núi Côn Lôn, trước kia chỉ nghe nhắc tới trong lời Quế Cung Thố, điều khiển hình phạt quản lý ôn dịch, trong tay có thuốc bất lão, có thể ban cho người trường sinh.
Lần đầu tiên gặp mặt, thế mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237528/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.