Lý Thập Nhất không chọn đi thuyền, chỉ mua mấy tấm vé xe chặng ngắn, đi dọc theo bản đồ tìm kiếm từng thị trấn. Ra khỏi Tây Nam, mới phát hiện thế sự thật sự hỗn loạn, khắp nơi đều có dân lưu lạc mặt vàng vọt người gầy nhom, quá nửa là không vào được thành, chỉ sợ hãi chen chúc ở ngoại ô, lăn lộn cùng một chỗ với đám ăn mày.
Bước chân của Lý Thập Nhất vội vàng bước qua hòa bình cùng biến động, nghe thấy tiếng khóc của trẻ con thèm hồ lô đường trong thành, cũng nghe thấy tiếng gào thét đói tới nỗi bụng hóp vào lưng của đám trẻ ngoài thành.
Tiền bạc trong tay không nhiều, còn phân phát suốt dọc đường, chỉ mới bốn năm ngày đã có chật vật. May mà trước giờ cô luôn có kế hoạch, chia lộ phí đi đường thành một khoản, tiền nguy cấp của bản thân một khoản, còn lại mới dùng để cứu tế dọc đường.
Mỗi chiếc bánh nướng phát đi, sẽ là một lần cô nhớ tới Tống Thập Cửu.
Cô chắc chắn Tống Thập Cửu sẽ không đi thuyền, cũng chắc chắn Tống Thập Cửu dùng bước chân để đo đạc muôn màu muôn vẻ nhân gian giống như bản thân, sẽ nắm lấy váy ngồi xổm xuống, đưa tay đưa ra một chiếc bánh nướng.
Lý Thập Nhất tự nhận bản thân không phải người dịu dàng, nhưng cô luôn chừa cho người khác khoảng trống. Ví dụ như cô thong thả cất bước, chừa lại khoảng trống suy nghĩ cho Tống Thập Cửu. Ví như cô bước qua thành trì một cách rập khuôn, cũng chừa lại khoảng trống cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237521/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.