Ánh nến bị gió xâm chiếm đêm khuya thổi ngả nghiêng, tối tăm như làn khói dày ập tới, không có lấy tư thế sẽ rút lui.
Khi sương ngưng tụ thỉnh thoảng nhỏ giọt từ mái nhà xuống ngừng lại, khi bánh pháo bị đám trẻ bỏ lại cùng tiếng gió lạnh thổi sục sôi khí thế dừng lại, ngay cả mùi lưu huỳnh luồn qua khe cửa muốn quấy nhiễu mùi hương an thần cũng dừng lại.
Đi dạo bên ngoài thời gian chỉ có một mình chủ nhân của nó, người ấy mặc bộ xường xám đẹp đẽ lại nhã nhặn, tóc đen môi đỏ, mặt trắng mắt tình, xinh đẹp khiến người ta sửng sốt. Người ấy chậm bước trên hành lang, bước chân mềm mại, giống như đạp trên mây.
Trong khe hở của thời gian, kí ức ào ào chảy về giống như cát lở, thời Chiến quốc, người ấy vừa tỉnh ngủ, uống một ngụm sương mai, nhấc chân bước về phía Hạ Cơ.
Đại Minh sắp sụp đổ, khi quân Thanh tiến vào ải, người ấy ném một thanh xương hổ, chân áo nổi gió đi về phía Tần Lương Ngọc.
Lúc này người ấy vừa kết thúc một tình yêu khắc cốt ghi tâm, đôi mắt đỏ ửng đứng trước phòng Xuân Bình, bước đi một cách hững hờ cùng bước chân nặng trịch.
Thờ ơ đến từ sự yên tĩnh không người phản kháng, thì ra cô là một kẻ lừa đảo không quá thật thà, ban nãy mới nói bản thân không giỏi dùng pháp thuật, lúc này lại dừng thời gian một cách thành thạo như thế.
Cửu đại nhân có thể không chút nghi hoặc dừng A Âm, dừng Ngũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237520/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.