A Âm hé môi, mang theo đôi mi chớp chớp như bị véo một cái, cuối cùng cũng không nói ra.
Trong đầu cô vô thức nhớ lại nửa đời trước một lượt, sự bất lực không người trợ giúp khi bị mụ già bóp cằm trong nhà chứa củi, sự run rẩy trong lần đầu xuống mộ, tiếp đến là sự trống trải và trống rỗng dài đằng đẵng sau lần đầu lăn lộn với người, những thứ giày vò ấy hiện tại đã bị ngăn cách một cách dễ dàng. Trong sinh mệnh gập ghềnh của cô trồi lên một ngọn núi, cô, A La ở đầu bên này, khổ sở ở đầu bên kia.
Cô thật sự hi vọng bản thân có thể sạch sẽ một chút, để chân thực nhận lấy tiếng yêu thích này của A La.
A Âm cúi đầu, mặt mày không còn huênh hoang, cũng không tùy tiện nữa, chỉ mím môi sụt sịt đôi cái, vuốt ve mái tóc không biết đã nắm lấy từ lúc nào trong tay.
Cô có chút buồn bã, cô cảm nhận được trái tim trong cơ thể mình không quá khỏe mạnh, khi A La muốn đi, nó dũng cảm xông về phía trước, khi A La quay lại, nói lại ngúng nguẩy vùng vằng.
A Âm lấy hết dũng khí nhìn về phía A La, cô biết nếu muốn chữa trị nó còn phải cần tới một thời gian không ngắn, nhưng cô bằng lòng cố gắng một lần.
A La giơ tay kéo lấy đầu ngón tay A Âm, vuốt ve ngón tay A Âm giống như A Âm vuốt ve sợi tóc, hỏi A Âm: "Không phải muốn nhận lỗi sao?"
Lời nói của một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237502/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.