Khoảng cách quá xa, chỉ nhìn thấy sợi tóc tán loạn của bà lão tung bay trong gió. Người kia quá già, già tới mức ngay cả mái tóc cũng không muốn tựa lên cơ thể nữa, rời khỏi búi tóc không cài chặt trâm, tranh cướp nhau muốn thưởng thức gió đêm trẻ tuổi.
Bước chân của Lý Thập Nhất từ tốn lại trịnh trọng, linh hồn của Lệnh Hoành như chồng lên cô, phát ra uy quyền thần quỷ sợ hãi trong trong máu thịt, đêm khuya là thần dân tốt nhất của cô, thay cô giữ lấy chuỗi ngọc lẩn tránh người khác.
"Cô..." Tần tướng quân lên tiếng, âm thanh khàn khàn như thủy tinh bị đập vỡ, nhưng ráng sức dương cao khí thế, giữ lại uy danh cho đời sau.
"Cô nhận ra bà già này?" Sự ngạc nhiên của bà lão không quá lớn, khi nói chuyện gõ thương cán trắng một cái theo thói quen.
Lý Thập Nhất dừng bước: "Học tựu Tây Xuyên bát trận đồ, Uyên ương tụ lý ác binh phù. Do lai cân quắc cam tâm thụ, Hà tất tướng quân thị trượng phu. Thục cẩm chinh bào tự tiễn thành, Đào hoa mã thượng thỉnh trường anh. Thế gian đa thiếu kỳ nam tử, Thùy khẳng sa trường vạn lý hành (Trước học Tây Xuyên bát trận đồ, Uyên ương tay áo nắm binh phù. Xưa nay khăn yếm cam tâm chịu, Hà tất tướng quân đúng trượng phu. Gấm Thục tự tay cắt chiến bào, Dải dài buộc mũ ngựa hoa đào, Trên đời biết mấy trang nam tử, Muôn dặm sa trường dấn được bao)."
Ngựa đào hoa, thương bạch lạp, nữ tướng đại Minh, Tần Lương Ngọc*.
Bài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237493/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.