Khi A Âm quay về, mọi người đã ăn được nửa bữa trưa, A Âm vào nhà bếp đơm một bát cơm trắng, vừa gắp rau vừa kể lại chuyện ngôi mộ cổ ở núi Tấn Vân với Lý Thập Nhất.
Mọi người không lên tiếng lắng nghe, duy chỉ có A La dừng đũa khi hai chữ "A Bình" xuất hiện, nhìn A Âm một cái thật sâu.
Ăn cơm xong, Lý Thập Nhất chưa bàn bạc bước tiếp theo đã quay về phòng, đóng cửa sửa soạn cả một ngày, ngày hôm sau ăn mấy chiếc bánh bao đơn giản, đợi đường chân trời giăng đầy ráng hồng, mới chống mí mắt sưng sưng ra khỏi phòng, đút tay trong túi quần chậm bước xuống dưới nhà, sau lưng là Tống Thập Cửu trang bị nhẹ nhàng.
A La nghe kịch trong ánh nắng tàn dư của chiều tàn, máy hát xoay từng vòng từng vòng, âm thanh ê a trùm lên ánh mắt dịu dàng của cô.
Lý Thập Nhất cất bước đi tới, vòng nửa vòng: "A Âm đâu?"
Ngũ Tiền đang đọc cuốn sách giảng giải binh pháp ở bên cạnh nói: "Đi ăn với cậu Bình rồi."
A La mím đôi môi nhợt nhạt lại, ngẩng mắt nhìn về phía Lý Thập Nhất: "Muốn lên núi à?"
A La khựng người, nói tiếp: "Có lẽ cô ấy không biết ngài muốn đi ban ngày."
A La không biết tại sao lại giải thích giúp A Âm một câu giống như bị ma xui quỷ khiến, câu nói này có chút dư thừa với mối quan hệ của Lý Thập Nhất và A Âm, cũng khiến bản thân có phần trở nên dư thừa.
Lý Thập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237492/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.