Cửu đại nhân? Tống Thập Cửu đảo mắt liên hồi.
Nhưng Lý Thập Nhất không quá bất ngờ, nhận lấy sáo ngọc Ngũ Tiền đưa cho, tiện tay gõ lên mu bàn tay mềm mại của Tống Thập Cửu, cùng Tống Thập Cửu tìm tới miếu Sơn Thần.
Đồ Lão Yêu nhớ nhung chân giò hầm ở nhà, cũng vội vàng tạm biệt, sau một phen náo nhiệt, trong phòng lại chỉ còn lại hai người A Âm và A La.
A La rửa tay đi tưới hoa, A Âm dựa vào bàn lật giở sách của A La, sau đó chống hai tay ngồi bên bàn, mũi chân đung đưa giày cao gót không quá chắc chắn, lúc nhẹ lúc lại nặng va vào chân bàn. Cô liếc mắt nhìn về phía trước, vòng eo nhỏ như kiến, bờ vai mềm mại mong manh, ngay cả đôi môi cũng thê lương, chỉ còn lại chút hồng ít tới đáng thương, dường như còn là ban nãy bản thân bất cẩn in lên.
Nếu là trước kia, A Âm tuyệt đối không lọt mắt cô gái thiếu sức sống như thế này, từ nhỏ bản thân là một người ngang bướng, sau này lại càn rỡ, đôi môi luôn đỏ như mẫu đơn, khóe mắt phải rực rỡ như thếp vàng, làm trộm thì là tên trộm đầu tiên trên đời buộc dây buộc tóc, làm kỹ nữ thì là kỹ nữ hừng hực phong tình nhất trên đời.
Nhưng không ngờ một lần hai lần, tâm cũng tốt, cơ thể cũng được, đều gặp phải trắc trở với người vô vị trước mặt, trước giờ chưa hỏi cô, tự mình phì một tiếng rồi đập đầu, đau tới nỗi đầu óc cô choáng váng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237457/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.