Một tiếng sau, bầu trời vốn dĩ đang rực rỡ bỗng đổ cơn mưa, hơi ẩm mù trời luồn qua song cửa sổ, thổi tan sạch sẽ cảm giác tốt đẹp vụn vặt.
A La vẫn mặc chiếc trường bào xanh sẫm, tóc dài vén sang một bên, đi tới trước bàn, đưa tay bưng chiếc ấm Tử Sa sớm đã nguội lạnh lên, nhẹ nhàng ôm lấy, nước bên trong liền nổi lên bong bóng, có khói trắng bốc lên từ miệng ấm. A Âm vừa đi tới ngồi xuống bên bàn vừa thắt khuy cổ áo, động tác thuần thục giống như sân khấu diễn kịch đóng cửa tan hội.
Mấy lọn tóc dính lên chiếc cổ ướt át cùng má đào mắt hạnh, giống như vỏ hạt hướng dương rơi đầy đất lúc hạ màn, khiến người ta liên tưởng tới phong thái của diễn viên nổi tiếng.
A La lật một chiếc chén Tử Sa đang úp lên, rót một chén cho A Âm, khuôn mặt vẫn ấm áp dịu dàng như trước, mang theo vẻ tĩnh mịch không biểu lộ ra ngoài, như thể người lăn lộn cùng A Âm là một người khác.
A La cong môi mỉm cười, nhưng vẫn vô cùng thận trọng, đồng thời lịch thiệp gọi A Âm: "Cô Âm."
A Âm nhận lấy chén trà, thong thả uống một ngụm, có cặn lá trà tươi dính bên môi, cô chỉ lấy khăn lụa khẽ lau đi, lau sạch chút son môi chưa bị A La thưởng thức sót lại.
A La hỏi cô: "Cô Âm, là lần đầu tiên cộng phó Vu Sơn* cùng phụ nữ đúng không?"
Vẫn là vẻ nho nhã cổ hủ, không khác gì so với Mộc Lan.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/3237456/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.