"Ta nhớ ra rồi." Ánh mắt của Nguyệt Nương chăm chú, tựa như bị một sợi dây vô hình nào đó kéo lấy, sợi dây đi qua cỗ quan tài mục nát đã lâu, đi về cố thổ rời xa đã lâu ấy.
"Ta là Thái Bình, cha là Cao Tông huý Trị, mẹ là Tắc Thiên Võ thị. Người bên trong đó, là A Uyển." Nàng chỉ về cỗ quan tài ở trước mặt, giọng nói vẫn bạc nhược, nhưng không ai có thể chen lời.
"A Uyển?" Lý Thập Nhất khó tin hỏi lại.
Nguyện Nương gật đầu, độ lên xuống của cằm toát ra sự kiêu hãnh của thiên hoàng quý trụ (hoàng tôn quý tộc): 'Trung Tông Chiêu Dung, Thượng Quan Uyển Nhi."
Nàng vẫn đang mặc bộ đầm Tây tôn dáng, chiếc cổ cao ngạo như cổ công lại tô thêm cho nàng màu sắc hoa lệ, nhưng nỗi sầu ngay giữa trán càng thêm sâu sắc khiến nàng tựa như là một người từ con đường thời gian chậm rãi bước tới.
Nàng nói: "Từ nhỏ ta đã được vạn thiên sủng ái, mặc Hồ phục, phối nam trang, thắt đai ngọc, đeo khăn lụa. Ta bày kế cho cha mẹ, tru nhị Trương, diệt Vi tộc, quyền khuynh triều dã, thanh thế hiển hách. Nàng ấy là con của tội thần, xuất thân Dịch đình, được mẹ xem trọng, thông thơ văn, chưởng chiếu mệnh, lí tấu biểu (chưởng quản chiếu lệnh, sắp xếp tấu chương),được người đời gọi là Cân quắc tể tướng, xưng lượng thiên hạ (Tể tướng tài nữ, nắm quyền cực lớn)."
Nhắc đến A Uyển, trong mắt nàng thoáng qua một chút ánh sao le lói, như tro tàn lại cháy, cùng với khóe môi đang mím
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/231730/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.