Trong mộ thất vang lên tiếng thút thít tựa có tựa không, không biết là gió đến hay là mây tan rồi. Cây đèn dầu trước sau gì cũng không nói lời nào, ánh đổ trên thuỷ tinh lại rõ ràng đến tàn nhẫn, nhắc nhở mọi người rằng, phong thái đã qua, hơn một nghìn ba trăm năm rồi.
"Haiz." Đồ Lão Yêu lần đầu tiên thở dài như vậy, một gã đàn ông cao lớn ngồi xổm dưới đất thở dài.
A Âm thì dựa tường giống như Lý Thập Nhất lúc nãy, cô cúi đầu không biết đang nghĩ gì, một hồi sau mới nhếch miệng lên cười gượng gạo, vừa châm biếm lại vừa buồn bã.
Lý Thập Nhất nghẹn lời ngay họng, có chút chua xót khó chịu, nhưng cô chỉ là im lặng cất cây thuốc tẩu đã đốt hết vào.
Lúc gặp nhau không bằng không gặp mặt, nhớ được cũng chưa chắc gì tốt hơn lãng quên.
Nguyệt Nương như một cây nên vô hồn nhìn lấy quan tài của A Uyển, đau lòng nhất chẳng qua là cô đã tự lừa dối bản thân lâu như vậy, nhưng lại chẳng nhớ gì, tình ý giữ kín không thể nói ra của nàng và A Uyển, đến cuối cùng phải để người khác vạch trần.
Người con gái của trời đang mặc Hồ phục, cắn răng nuốt máu, nằm sấp dưới đất, đưa tay kéo ra vết máu, cái mà nàng muốn nắm bắt lấy, chẳng qua chỉ là nỗi hối hận và hổ thẹn không dám đối mặt sau khi vĩnh viễn mất đi người mình yêu mà thôi.
Chỉ còn một bước nữa là nàng đã có thể đặt Phản sinh hương không biết thật hay giả đến dưới mũi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/1017777/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.