Qua một đêm, khi trời bừng sáng trở lại, Tống Thập Cửu lại cao thêm một tấc, nhìn giống như là một đứa bé hai tuổi. Lần này Lý Thập Nhất để tâm hơn, trước khi đi ngủ đã thay cho nó một cái áo bông dài qua chân tay, đợi tới lúc mở mắt thì quả nhiên vừa khít, tay áo bó lấy cổ tay, xếp ngay ngắn như mấu ngó sen.
Lý Thập Nhất đang ngồi đánh răng trước của thì nghe cửa lớn phát ra một tiếng "két".
Đồ Lão Yêu đeo một cái túi vải xanh hoa trắng, cười nhăn răng đứng trước cửa. Lý Thập Nhất nhướng mày thắc mắc thì nghe Đồ Lão Yêu hưng phấn nói: "Dọn đồ xong rồi, đi thôi!"
Lý Thập Nhất đứng thẳng người dậy, dùng bàn tay lau đi vệt nước ở khoé miệng: "Anh đi?" . Ngôn Tình Hài
Đồ Lão Yêu gật đầu: "Tôi nghĩ cả đêm, nhóc Thập Cửu là tôi bế lên, tôi thực sự phải trông chừng nó. Nếu như nó là tai hoạ thì tôi sẽ ôm lấy chân nó, cỡ nào cũng phải để chị chạy trước."
Mắt thấy môi Lý Thập Nhất giật giật, Đồ Lão Yêu lại vội vàng nói: "Còn nữa, con tôi sắp sinh rồi, dù sao thì tôi cũng là cha, không thể nào cứ sống vất vưởng như xưa được, tôi tính theo cô học nghề, kiếm được tiền rồi về sau cho con nó thành người có văn hoá."
"Vợ tôi cũng đồng ý." Hắn chen thêm một câu rồi cười hì hì, vẫn là cái kiểu vô lại lúc trước.
"Cô ta đồng ý?" Lý Thập Nhất nghiêng đầu qua trái, tay cầm ly chớp mắt một cái, "Anh không phải nói là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/231720/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.