"Nói ra thì cũng thật lạ kì," cắn hạt dưa chán rồi, A Âm vừa nói vừa phẩy chiếc khăn trên tay, "Lúc trước tôi có một vị khách quen, ông ta có một cô vợ bé đẹp như Tây Thi, nghe nói là được ông đặc biệt cưng chiều, mấy nay chẳng còn thấy ông ấy ghé tới chỗ tôi nữa."
"Nhưng không ngờ vừa mới cưới được vài tháng thì cô vợ bé này bị lao phổi nên theo chầu ông bà rồi." A Âm vỗ tay một cái, tiếng vỗ giòn giã rồi hai tay dang ra như cánh chim.
"Vị lão gia đó đau lòng vô cùng, mai táng thật đàng hoàng long trọng. Nhưng được bảy, tám ngày thì phát hiện mất một bảo bối rất quan trọng, nghĩ tới nghĩ lui thì sợ là lúc bồi táng vô tình đánh mất, nên ông ta vội vàng kêu vài tên gia đinh định mở ngôi mộ ra."
Đồ Lão Yêu bất giác đưa tay lấy một nắm hạt dưa rồi cong lưng ngồi vừa cắn hạt dưa vừa nghe.
Lý Thập Nhất quay đầu sang liếc hắn một cái rồi lại cúi đầu xuống nhìn thấy cô bé ngoan ngoãn Tống Thập Cửu đang nhìn Đồ Lão Yêu mê mẩn, đôi môi hồng chúm chím học theo động tác cắn hạt dưa của hắn khép khép mở mở.
Lý Thập Nhất ngẩng đầu lên, nghiêm túc nghe A Âm kể rõ ngọn ngành nguyên do, ngón trỏ thì chạm nhẹ lên chiếc môi của Tống Thập Cửu.
A Âm không để ý đến động tác nhỏ của cô, chỉ nhíu mày nói: "Việc lạ ở chỗ này chính những gia đinh bị phái đi, những binh lẻ mượn về, thậm chí cả dân đạo mộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/231719/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.