Đã về đến nhà, một ngày ba bữa chăn ấm nệm êm, tất cả mọi người đều khó khăn lắm mới được thả lỏng thần kinh căng chặt như dây đàn, cũng được sống một hai tháng yên bình, Tống Thập Cửu và Lý Thập Nhất ở chung trong một sân viện. Mỗi buổi sáng thức dậy Lý Thập Nhất mở cửa, đều sẽ nhìn thấy một cô nương đặt thùng nước đầy xuống, tay áo của nàng được xắn lên cao, giơ cánh tay trắng ngần lau đi mồ hôi đọng trên mặt, mỉm cười chào buổi sáng. Buổi tối khi Lý Thập Nhất đang xem sách, cô nương ấy lại ba lần bảy lượt mang bánh ngọt vừa mới học được qua, chờ đợi Lý Thập Nhất ăn thử một hai miếng, cô nương ấy cũng không rời đi, nàng không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào giúp cô thu dọn giấy bút.
Lúc trời nắng đẹp, cô nương ấy sẽ đi chợ mua hạt giống về, gieo giống khắp sân vườn, rồi bảo là đợi khi mùa Hạ đến chúng nhất định sẽ nở rộ toàn bộ vườn, hương thơm tỏa khắp nhà.
Những lúc trời âm u, cô nương ấy sẽ xách ghế với hồ dán tới, nàng bảo là cửa sổ giấy của Lý Thập Nhất che hết ánh sáng chiếu vào phòng, cần phải dán giấy cánh ve mỏng hơn lên, như thế thì sẽ không khiến cô bị đau mắt sau khi xem sách cả ngày.
Tống Thập Cửu là cô nương mà cả ba người cùng chăm sóc từ nhỏ đến lớn, là cô nương thông minh nhất thiên hạ này, nàng học được khả năng quan sát sắc mặt của A Âm, tính cách không vội không trễ của Lý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/1017788/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.