Gà trống gáy báo bình minh, tiếng kêu khản đặc trong ngày Đông giống như đang ai oán, từng hồi càng ngày càng thảm thiết. A Âm sớm đã thu xếp xong xuôi, ngồi bên cạnh lò sưởi chơi bài với Đồ Lão Yêu. Tống Thập Cửu trước giờ vốn siêng năng, nhưng hôm nay lại chậm trễ chưa thấy bóng người đâu, Lý Thập Nhất ngồi bên bàn đang chống lấy thái dương uống lấy trà, đuôi mắt lướt qua khe cửa đang đóng kín, rồi lại lướt nhìn cái nữa, sau đó bình tĩnh thu ánh mắt về, ngón áp út nhẹ nhàng ấn lên mi tâm.
A Âm nhìn thấy bộ dạng này của cô ấy, rồi mỉm cười nhìn qua phần quầng đen tựa có tựa không bên dưới mắt của cô, quẳng bài xuống qua ngồi bên cạnh Lý Thập Nhất, miệng như đang cười nói: "Thật không ngờ."
"Hửm?" Lý Thập Nhất đáp cô bằng một tiếng giọng mũi.
A Âm ư sầu thở dài một tiếng: "Thật không ngờ, cô lại thích kiểu này."
Chỉ là vài câu sến súa, cô với đám tình nhân nói qua tám trăm cả ngàn lần, lần nào cũng sến đến moi tim móc phổi, nếu sớm biết Lý Thập Nhất thích nghe, cô chắc chắn sẽ xem hết mấy cuốn truyện, học thuộc mấy câu rồi nói cho cô ấy nghe giải trí.
Lý Thập Nhất trừng mắt nhìn cô ấy một cái, phần vai cổ đường nét mỹ miều nhẹ nhàng đưa qua lại, không có ý muốn tiếp lời.
Đang trong cuộc trò chuyện thì cửa bị đẩy ra, tiếng đóng mở của khung gỗ kèm theo tiếng ho nho nhỏ, giống như đang hít hơi, thút thút thít thít nghẹn ở ngay giữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-quan/1017787/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.