Khai giảng, khi đến báo danh, chỉ cần mang theo thư thông báo trúng tuyển là đủ. Vì vậy, Lý Tễ giữ lại phần cần thiết cho mình, còn những đồ kèm khác thì Hoắc Chiêu thu dọn cẩn thận, đặt vào một chiếc hộp gỗ rồi bày trên bàn thư phòng, ở vị trí dễ thấy nhất.
Anh còn sai người đem mô hình chìa khóa đóng khung, treo ngay chính giữa phòng khách, bên cạnh bức thư pháp danh gia giá trị liên thành, để ai bước vào cũng có thể nhìn thấy.
Ngày trước khi đi dạy kèm, Lý Tễ từng thấy trên tường nhà học trò dán đầy giấy khen lớn có, nhỏ có, thậm chí cả giấy chứng nhận Học sinh giỏi toàn diện hồi tiểu học.
Những tấm giấy khen ấy, xét về giá trị thực dụng thì chẳng đáng bao nhiêu, trong mắt nhà tuyển dụng cũng chỉ là mớ giấy vụn. Nhưng với những người thật sự trân trọng, thì giá trị lại hoàn toàn khác biệt.
Sau khi dọn dẹp Weibo, Lý Tễ tình cờ thấy có người chụp ảnh bài đăng mới của Thẩm Thanh Độ. Cậu ta khoe thư trúng tuyển Học viện Mỹ thuật Kinh Đô.
Từ sau hôm hôn lễ bị phá, Weibo của Thẩm Thanh Độ luôn để chế độ chỉ fan mới thấy bài, cũng chỉ fan mới được bình luận, vì thế toàn là những lời tâng bốc.
Lý Tễ chỉ thoáng lướt qua, không buồn để ý.
Vào được Học viện Mỹ thuật Kinh Đô vốn cực khó, gần như là thánh địa trong lòng giới sĩ tử mỹ thuật. Lý Tễ không rành về nghệ thuật, nhưng cũng biết giá trị tấm giấy báo ấy không cần nghi ngờ. Nếu Thẩm Thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-nguoi-ghet-nhung-la-nhoc-ngoc-nghech-thanh-that/4684153/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.