Lý Tễ vẫn còn ngơ ngác, tim đập dồn dập như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, trong chốc lát không kịp tiêu hóa những lời Hoắc Chiêu vừa nói.
Dù rằng không hoàn toàn chính xác, ví dụ như hắn đâu có muốn cùng Hoắc Chiêu giữ khoảng cách nhưng phần trước lại chẳng sai chút nào.
Hoắc Chiêu bất ngờ cong môi, lộ ra nụ cười khiến người khác như được gió xuân vờn quanh: "Đùa thôi, sao có thể chứ."
Cứ như thể người vừa rồi đặt câu hỏi không hề là hắn.
Cho dù nghe thấy vậy, nhịp tim đang hỗn loạn của Lý Tễ vẫn không bình ổn lại, ngược lại còn càng lúc càng nhanh.
Không hợp lý.
Với tính cách anh Hoắc, làm sao có khả năng tiếp xúc tới thể loại tiểu thuyết như 《Tinh quang mỹ nhân》
Một quyển đam mỹ vạn nhân mê?
Chẳng lẽ kỳ thật chỉ là cậu không biết, anh Hoắc lại lén thích đọc thể loại này, thậm chí còn tự ảo tưởng bản thân là nhân vật trong đó?
Không, với sự hiểu biết của cậu về Hoắc Chiêu, khả năng này còn nhỏ hơn cả việc ra đường rẽ trái nhặt được tấm vé số 500 vạn.
Vậy thì tại sao Hoắc Chiêu lại biết chuyện này?
Chu Hành Giản nói cho anh? Ý niệm vừa lóe lên, Lý Tễ lập tức phủ quyết.
Khuôn mặt bị bàn tay Hoắc Chiêu nâng lên, buộc cậu phải đối diện chính diện. Nửa như bị bắt giữ, nửa như bị ép buộc, Lý Tễ nhìn vào đôi mắt đang cong cong cười kia. Rõ ràng tình thế đã dần có chút đáng sợ, nhưng trước Hoắc Chiêu, cậu vẫn run sợ, không dám phản kháng.
Hoắc Chiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-nguoi-ghet-nhung-la-nhoc-ngoc-nghech-thanh-that/4684148/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.