Ninh Hiên nhếch mép giễu cợt tôi: “Thế thì cứ nói rađi còn xin với xỏ gì!”
Tôi nói: “Đấy là tôi tôn trọng cậu!” Sau đó cựckỳ nghiêm túc nhìn hắn, chậm rãi nói: “Là thế này, lâu nay tôi vẫn ăn khôngngon, ngủ không yên, nghĩ mãi không thông, băn khoăn bứt rứt về một chuyện. Hồiđó khi chúng ta gặp nhau lần đầu ngoài hành lang. Điền Uyển Nhi đang ở trongnhà vệ sinh, tại sao lại không mang giấy? Cô nàng làm gì để nhờ cậu mang giấyvào? Cậu chỉ tới cửa nhà vệ sinh nữ lại không vào trong thì đưa giấy cho cô tathế nào được?”
Ninh Hiên nhìn tôi, mặt không biểu lộ cảm xúcgì, mắt mũi mồm miệng đều co rúm lại. Hắn nói: “Tô Nhã, anh phục em thật đấy!”
Tôi nói: “Phục tôi cũng được, nhưng không đượcné tránh vấn đề!”
Ninh Hiên nói: “Hôm đó cô ấy gọi điện nhờ anhmang hộ túi giấy ra nhà vệ sinh. Cô ấy nói không kịp quay về lấy nữa. Anh điđến cửa nhà vệ sinh nữ thì nhờ một chị vừa đi từ trong ra mang vào. Không thểtin được chuyện đơn giản như thế mà vào đầu em lại biến thành vấn đề to tátquá!”
Tôi nói: “Ồ! Ra là thế. Cũng không trách tôiđược, bình thường ai mà nghĩ ra nổi câu chuyện rắc rối lạ đời kiểu như một côgái xinh đẹp đi vệ sinh nhưng quên mang giấy, rồi lại gọi ngay một cậu bạn đẹptrai mang giấy đến nơi tế nhị như nhà vệ sinh nữ cho mình. Còn tên con trai vốnlà một kẻ máu lạnh, không thèm quan tâm đến sự sống chết của người khác kia,lần này lại chăm chăm lấy việc giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-mo-ve-em/141068/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.