Biểu hiện đình công của lão Tứ được nó thể hiện một cách vô cùng rõ ràng, cụ thể là hiện giờ mặc cho Diệp Từ dụ dỗ hay ra lệnh như thế nào thì nó cũng chỉ đứng yên một chỗ sau lưng cô mà đực mặt ra. Nếu không phải độ trung thành của nó đã tăng đến 72 điểm thì có khi nó đã làm phản bỏ chủ đi bụi rồi.
"Công Tử, cậu thả Pet ra cho nó quất vài phát đi, bên mình sắp trụ không nổi rồi." Buông Tay Cô Ấy Ra mếu máo la to, cậu ta đang giữ vị trí phó Tank cho nên khi nhóm tấn công thiếu người thì cậu ta sẽ là người phải lãnh đủ bởi nếu không phải bận đối phó với nhiều người thì con boss sẽ rảnh tay "chăm sóc" cậu, nhìn bây giờ đi, không thấy cậu luôn trong tình trạng giãy giụa giữa lằn ranh sống chết hay sao?
Diệp Từ nhìn vẻ mặt "ngây thơ vô số tội" của lão Tứ, thở dài nói: "Chưa đủ điểm trung thành, không cho nó ăn nó không nghe lời, đình công rồi."
"Cha mẹ ơi, Pet gì mà phách lối dữ thần vậy?" Buông Tay Cô Ấy Ra chỉ vô tình cảm thán một câu thế mà lại nói trúng tiếng lòng của tất cả các thợ săn trong đoàn. Nó đó, khốn khổ như vậy đó, bắt được pet đã khó, giữ được pet lúc chưa đủ độ trung thành còn khó hơn, bảo bọn nó chảnh vẫn còn nhẹ đấy, thực sự nếu chưa tăng được điểm trung thành đến mức tối đa thì nhiều khi thợ săn phải cung phụng cho pet của mình như osin phục vụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-menh/2185225/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.