Seven mở đôi mắt mệt mỏi, sau khi thấy là cô liền vui vẻ kêu một tiếng, run rẩy cố gắng đứng dậy.
La Thanh Thiều đau lòng ôm chầm lấy nó vào lòng, vừa khóc vừa tự trách lẩm bẩm: "Xin lỗi... xin lỗi... là tớ không bảo vệ tốt cho cậu."
Du Việt thấy cô khóc nức nở, lòng đau như cắt.
Cậu nhanh ch.óng bước vào cửa hàng tiện lợi, lúc ra ngoài tay xách một túi đồ nhỏ.
La Thanh Thiều liếc thấy cậu đi tới, mới nhớ ra cậu vẫn còn ở bên cạnh. Cô vội nín khóc, đưa tay lau vội nước mắt, lặng lẽ sắp xếp lại cảm xúc.
Du Việt khuỵu gối ngồi xổm trước mặt cô, lấy một gói khăn giấy từ trong túi ra, xé ra rồi đưa cho cô.
Cô rút một tờ, lau sạch vết nước mắt còn sót lại, rồi nghiêm túc cảm ơn: "Cảm ơn cậu đã ra ngoài giúp tớ tìm Seven, nếu không tớ thật sự sắp sụp đổ rồi."
Cậu nhẹ nhàng lắc đầu, dịu dàng an ủi cô: "Tớ không giúp được gì nhiều, là do Seven thông minh, biết đường về nhà."
Du Việt đưa tay vuốt ve cái đầu lông xù của chú ch.ó, rồi lại lấy xúc xích từ trong túi ra đút cho nó ăn.
Seven nằm trong lòng La Thanh Thiều, ngoan ngoãn ăn đồ trong tay cậu.
"Cậu vẫn chưa ăn tối phải không." Cậu hỏi.
"Ừm, chưa ăn."
"Về nhà ăn cơm không? Không ăn tối không tốt cho sức khỏe."
Cô không nghĩ ngợi trả lời: "Không về."
Lời vừa nói ra mới nhớ cậu không biết tại sao Seven lại đi lạc, ngẩn người vài giây rồi giải thích chung chung: "Gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-lan-hoang-hon/5289424/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.