"Bây giờ con đúng là không coi ai ra gì, trong mắt con rốt cuộc còn có bố mẹ không!"
"Con ở trường học được những cái gì, bách thiện hiếu vi tiên không biết sao?"
La Quang Tông tức đến mặt mày xanh mét, trừng mắt nhìn cô.
La Thanh Thiều mặt không đổi sắc, thẳng thừng đáp trả: "Trường học còn dạy phải yêu thương động vật đấy, con trai bố làm được chưa? Nếu không phải nó đ.á.n.h Seven trước, con ăn no rửng mỡ đi tìm chuyện với nó à."
"Một con ch.ó cỏ, đ.á.n.h c.h.ế.t thì đ.á.n.h c.h.ế.t, con trai tao vui là được."
La Thanh Quân ỷ có người chống lưng, thò đầu ra làm mặt quỷ với cô: "Bố nói đúng."
La Thanh Thiều nhìn hai cha con bè phái gian ác, nhất thời tức không chịu nổi, giơ cốc nước gốm sứ trong tay ném qua.
"Xoảng" một tiếng, chiếc cốc vỡ tan dưới chân La Thanh Quân, dọa nó khóc ré lên.
La Quang Tông cũng bị tiếng động đột ngột làm cho giật mình, phản ứng lại thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt, tiện tay cầm chậu cây trên tủ TV định ném.
"Ông điên rồi! Việc gì phải chấp nhặt với con cái." Lưu Xuân Lan vừa hét lên vừa dùng sức kéo con gái vào phòng.
La Quang Tông tay dừng lại một chút, tạm thời ngưng hành động.
La Thanh Thiều giãy giụa muốn đòi một lời giải thích, nhưng sức lực sao có thể so được với Lưu Xuân Lan quanh năm làm việc chân tay.
Hai mẹ con lôi kéo nhau vào phòng, Seven cũng theo vào.
Vài giây sau, "loảng xoảng" một tiếng, chậu cây ném vào cửa, đất bên trong vương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-lan-hoang-hon/5289423/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.