(Tâm sự mỏng: Hôm nay là một ngày đẹp trời. Ừm, hoặc là do bản thân mình thấy thế. Thật sự thì mình đang trong quá trình ôn luyện rất gay gắt trước kì thi đại học. Từ 7h sáng đến 8h tối mới lết mặt về đến nhà. Những ca học kéo dài, căng não, nhàm chán. Mình nhớ truyện, nhớ đến chết ra ấy chứ. Nhưng không dám đặt bút. Một ngày nào đó của lâu lâu về trước, mình đột nhiên dừng đăng truyện này, sau đó lại cập nhật lại, nhưng không phải trên santruyen nữa nên có thể nhiều bạn chưa biết, cứ nghĩ mình bỏ rồi. Hôm nay, không chắc vì lí do gì khi vừa ngồi ăn sáng vừa nghe bài giảng online, mình thèm được xem truyện ghê gớm. Mình lên lại trang này, xem những truyện cũ. Mình đọc cmt, một hai cái là chỉ mới đây thôi. Bất ngờ, và thực sự cảm thấy có gì đó rất xúc động.Cảm ơn vì vẫn còn nhớ truyện của mình. Một động lực xứng đáng để mình vượt qua kì thi hoàn hảo và quay về viết tiếp câu chuyện này. Chúc các bạn buổi sáng tốt lành. Mình yêu tất cả các bạn.)
***
"Thứ đó đâu?"
Giọng Dương Phong vang lên âm trầm, Thanh Lam đưa từ phía sau một bì hồ sơ, cười nhu hoà.
"Tất cả đều ở đây."
Lúc hắn đưa tay định lấy, cô nhanh chóng thu lại, càng áp sát người hắn, bàn tay mảnh khảnh không an phận chạm lên cúc áo sơ mi.
"Phong, đưa cho anh cũng được. Nhưng người ta là rất vất vả mới có nó nha. Không lẽ anh không định thưởng cho người ta hay sao?"
Cô ả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cuoc-tinh-yeu/1839933/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.