Dương Phong nhìn chăm chú vào màn hình, bóng lưng thiếu nữ thẳng tắp kiêu ngạo. Hai bàn tay lướt đi thanh thoát trên khung phím Dương Cầm.
Không gian xung quanh rất tối, chỉ có bóng đèn duy nhất lững lờ trên đỉnh đầu rọi xuống từng luồng yếu ớt.
Hắn chưa từng nghe qua thứ giai điệu nào giống như vậy, có đoạn êm mượt như suốt chảy, có khúc lại dồn dập, ai oán đến não nùng.
Chỉ mới nghe qua đã cảm thấy luồng khí lạnh băng đổ ập nơi lồng ngực, xuyên toạc qua tâm can.
Màn hình chợt tối, rồi chợt sáng.
Vẫn dưới chiếc bóng đèn leo lét, thứ ánh sáng ít ỏi phút chốc càng thêm ảo diệu lung linh.
"Mẹ!?"
Giọng Dương Phong khản đặc, hai mắt hắn tối sẫm, từng đường gân xanh nổi trên vầng trán cao rộng.
Dương Ngọc Mẫn bị trói ngồi trên ghế, tóc tai xoã bung, gương mặt tái xanh nhợt nhạt như người thiếu khí.
Cô gái đánh đàn ban nãy từ trong bóng tối bước ra, mặt nạ khuất lấp dung mạo, bước từng bước chậm rãi xung quanh vị trí của Dương Ngọc Mẫn.
Rồi phút chốc, liền biến mất trong màn đêm.
Bóng trắng thướt tha, vừa yêu kiều bí ẩn, vừa mê đắm rợn người.
Thoắt ẩn, thoắt hiện.
Chiếc dao găm nhọn hoắt từ một nơi vô định trong bóng tối lao tới, chuẩn xác cắm mạnh vào vai trái Dương Ngọc Mẫn, bà ta đau đớn hét lên.
Trái tim Dương Phong như bị móng vuốt vô hình cấu đi một mảng lớn, quằn quại trong ưu thương.
Cùng lúc đó, bản nhạc lại chầm chậm phát ra, lần này nó được cô ta chơi bằng vĩ cầm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cuoc-tinh-yeu/1839930/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.