- Tôi từ chối.Gọn gàng linh hoạt. Điềm đạm dứt khoát. Hoàn toàn không giống như đang đùa cợt. Câu nói của cô đã khiến mọi người có mặt kinh ngạc. Dương Phong quay sang nhìn Thanh Lam, trong mắt đều là khó hiểu.
Cô buông bó hoa cẩm tú cầu trên tay, mặc cho nó tự do rơi xuống. Cả thánh đường rơi vào trầm mặc.
Dương Phong biết Thanh Lam yêu thích cẩm tú cầu xanh, vì vậy mà hắn cố tình chọn loại hoa này trang trí cho hôn lễ của hai người. Nhưng hắn có lẽ không biết, cẩm tú cầu xanh vốn là đại diện cho sự lạnh lùng vô tâm,đôi khi là hờ hững đến bạc bẽo. Hắn càng không thể biết, thời khắc cô ôm hắn, chấp nhận kết hôn cùng hắn, vẻ mặt rạng ngời hạnh phúc đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó chỉ còn sự cuồng quyến sắc bén, lạnh lẽo đến cực điểm.
Đúng lúc này, từ bên ngoài xuất hiện bóng dáng cao ngạo của một người phụ nữ.
- Nhị thiếu gia, hình như tôi tới muộn.
Anh Tử bước lại gần, vẫn là bộ dạng quen thuộc, váy đỏ rực rỡ, tóc buông bạc trắng, mặt nạ vàng tinh xảo, cả người không ngừng tỏa ra một loại hàn khí đáng sợ.
Thanh Lam từ chỗ Dương Phong tiến đến cạnh cô, cúi đầu kính cẩn
- Chị hai.
-Làm tốt lắm.
Anh Tử nở nụ cười hài lòng, đồng thời đưa tay bỏ khăn chùm đầu của cô dâu, xoay người cô đối diện với Dương Phong
- Nhị thiếu gia, mời ngài nhìn cho kĩ.
Dứt lời liền lột bỏ lớp da hóa trang trên mặt Thanh Lam, sau khoảnh khắc, một gương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cuoc-tinh-yeu/1839861/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.