Giữa hai người lại rơi vào vài giây im lặng, Giang Liễm Chu từ từ, rất từ từ quay đầu nhìn về phía Thịnh Dĩ.
Thịnh Dĩ: “……”
Giang Liễm Chu có vẻ khó tin lắm: “Lúc tôi còn chưa biết gì, cậu đã âm thầm phá hỏng danh tiếng của tôi đến mức này rồi sao?”
Thịnh Dĩ: “?”
Cô khẽ hừ một tiếng: “Cậu thấy tôi phá danh tiếng cậu hồi nào?”
Giang Liễm Chu đưa tay chỉ chỉ vào mắt mình, ý rất rõ ràng: Hai mắt tôi đều thấy rồi nhé.
Thịnh Dĩ: “?”
Giang Liễm Chu lý lẽ hùng hồn: “Cô bé đó làm sao tự dưng lại gọi cậu là chị dâu? Với lại, cô bé nói lúc nãy ra ngoài đã gặp cậu, lúc đó đã gọi rồi, sao cậu không đính chính lại?”
Ghê, biết vận dụng lập luận phản – chính luôn cơ đấy.
Thịnh Dĩ lạnh nhạt: “Nói như thể cậu có cái gọi là danh tiếng vậy.”
Giang Liễm Chu: “?”
Thịnh Dĩ: “Cậu còn nhớ cái bài post hôm nay tôi cho cậu xem không? Nhiều người nghi ngờ cậu đơn phương tôi như thế, cậu còn gì gọi là ‘trong sạch’ nữa?”
Nói xong, cô cũng lười tranh luận về chủ đề chán ngắt này thêm nữa, vẫy tay với Giang Liễm Chu rồi quay người đi thẳng lên lầu.
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ đã đi được mấy bước, Giang Liễm Chu ở phía sau cũng theo bản năng mà lớn tiếng hơn một chút.
Nếu lúc nãy chỉ có hai người họ nghe rõ, thì giờ đây…những người đang qua lại xung quanh, vốn đã dỏng tai hóng chuyện, nay lại càng nghe rõ mồn một.
Và thế là, tất cả đều nghe thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5238157/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.