Cho đến khi đứng dưới lầu của studio Cố Chu, bản thân Thịnh Dĩ vẫn chưa thể hiểu nổi, vì sao mình lại thật sự đồng ý đến studio của Giang Liễm Chu… để phơi nắng…
Chẳng lẽ nhà cô không có ban công? Hay là nhà cô… đang âm u không có ánh mặt trời? Có thể là lúc Giang Liễm Chu hỏi câu đó, cô thật sự quá buồn ngủ, buồn ngủ đến mức đầu óc mơ hồ, hoặc cũng có thể là vì cô vốn là người quá tử tế, hoặc là…
Thịnh Dĩ không muốn thừa nhận. Nhưng cũng có thể là, vào khoảnh khắc ấy, Giang Liễm Chu khiến người ta không thể nào từ chối nổi.
Mà Thịnh Dĩ lại không phải kiểu người dễ nuốt lời. Đã nói ra rồi, thì phải làm cho trọn.
Nên dù lúc tắt video call, cô lập tức tỉnh táo trở lại, cảm giác hối hận lập tức trào lên. Một người đang phải chạy deadline như cô, vì sao lại đồng ý… đi phơi nắng chứ?
Nhưng rồi, Thịnh Dĩ vẫn cắn răng, đứng dậy thay đồ và đến thật.
Khi xuống xe, bác tài còn giơ điện thoại ra vẫy vẫy với cô: “Cô gái xinh đẹp này, tiền xe được thanh toán rồi nha.”
Xem đi, người ta đúng là chu đáo đến mức không ai chê được. Biết cô không có xe, còn chủ động giúp cô gọi taxi, giờ thì cả tiền cũng đã trả từ trước.
Thành phố Minh Tuyền, đất chật người đông, khu gần trung tâm lại càng nổi tiếng là đắt đỏ nhất nước.
Thịnh Dĩ cũng từng nhiều lần đi ngang qua khu này, nơi đây lui tới toàn là những người thành đạt, các toà cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5238156/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.