Thịnh Dĩ là người thuận tay trái, chuyện này hầu hết những người xung quanh cô đều biết cả. Vì vậy lúc này, trong phòng livestream cũng chẳng ai thấy có gì kỳ lạ.
[A Cửu đúng là thuận tay trái triệt để luôn đó, ăn cơm, viết chữ, vẽ tranh đều dùng tay trái.]
[Dân mỹ thuật tới rồi đây, nhìn tư thế là biết ngay dân chuyên nghiệp, quả nhiên từng học bài bản.]
[Lý thì tôi hiểu hết, nhưng tại sao lại phải vẽ người máy lên đèn Khổng Minh… chỉ để dỗ một người vui thôi à? Yêu đương là như thế à? Tôi cứ tưởng cool girl thì sẽ khác cơ, hừ hừ hừ.]
[…Lúc nãy, cái câu “bạn gái cậu” của anh bạn kia, từ đầu đến cuối, cả hai người không ai lên tiếng phủ nhận. Được rồi, tôi thông suốt cả rồi.]
…
So với việc vẽ tranh bằng tay trái, dù không phổ biến nhưng cũng chẳng quá hiếm thì rõ ràng, điều khiến mọi người trong livestream chú ý hơn là Thịnh Dĩ đã vẽ gì, và cô đã nói gì.
Nhưng mà…Giang Liễm Chu biết trước đây Thịnh Dĩ từng viết và vẽ bằng tay phải. Cô thuận tay trái, nhưng không phải kiểu thuận tuyệt đối.
Thậm chí, trước khi từng ăn cơm cùng cô, anh còn không hề biết cô là người thuận tay trái.
Mãi về sau anh mới biết, nhà họ Thịnh quản lý rất nghiêm, sợ cô dùng tay trái viết sẽ gặp bất tiện, nên từ nhỏ đã ép cô tập viết tay phải, vẽ cũng vậy.
Chỉ có những việc như ăn uống, cầm đồ, chơi điện thoại… cô mới thuận theo bản năng mà dùng tay trái.
Trước đây trong các
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5238154/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.