[Tôi… tôi sắp… phát… điên… rồi…]
[Tôi vốn không phải fan Giang Liễm Chu, chỉ đơn thuần thấy anh ấy có tài thôi. Giờ thì… đậu má, tôi thực sự rung động rồi!]
[Thì ra anh Giang của các người không phải không dịu dàng, mà là chỉ dịu dàng với mỗi mình cổ.]
[Tôi vốn đang sợ muốn chết luôn ấy, nhát gan cực độ, đang tính out livestream. Ai ngờ trời ơi!!! Tôi muốn khóc quá!!! Giang Liễm Chu tôi yêu anh! “Mộc Dĩ Thành Chu” hai người mai cưới luôn đi!]
[Hu hu thương A Cửu quá… Ban đầu còn tưởng cổ cái gì cũng không sợ, chơi mấy trò cảm giác mạnh còn lạnh lùng cười. Ai ngờ… hóa ra cổ sợ ma…]
[Cổ sợ thì sợ, nhưng lúc con ma chọn người dẫn đi, cổ vẫn đứng ra trước nhất…]
[Trước mặt người khác thì không nói sợ, nhưng vừa gặp Giang Liễm Chu là khóc òa luôn. Ok, dù có là diễn, thì “Mộc Dĩ Thành Chu” vẫn là thật.]
Có lẽ là vì khóc xong, mọi cảm xúc sợ hãi cũng được phát tiết hết rồi, Thịnh Dĩ vốn dĩ không phải kiểu người hay dao động cảm xúc, nên dần dần cũng bình tĩnh lại.
Đến lúc này, cô mới chợt nhận ra…Trong cái tủ hẹp đó, tư thế của cô với Giang Liễm Chu… cũng quá mức ám muội đi.
Cô hơi nhích người, còn chưa kịp mở miệng, Giang Liễm Chu đã buông cô ra. Hai người cùng nhau chật vật chui ra khỏi cái tủ.
Không cần nói cũng biết, làm NPC hóa trang thành “quỷ” thế kia thì trông ảnh thế nào rồi. Từ đầu đến chân đầy máu me, hóa trang theo tiêu chuẩn điện ảnh. Lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5238153/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.