Giang Liễm Chu trong thoáng chốc cạn lời.
Thịnh Dĩ lần nữa chiếm thế thượng phong, trong lòng âm thầm đắc ý, lại càng thêm khẳng định, đúng là không thể so đo với Giang Liễm Chu được. Cứ phải giữ phong thái “bậc làm cha” thì mới thấy thế giới này thật hoà bình.
Giang Liễm Chu bật cười lạnh, đưa vé đến trước mặt cô, sau đó “cạch” một tiếng dứt khoát khép cửa lại trước mặt cô.
Thịnh Dĩ: “…”
Cô nhìn tấm vé trong tay, vừa lật ra đã thấy… là hai tấm.
Hai tấm…? Còn đang hoang man, thì cánh cửa kia lại bất ngờ được mở ra.
Thịnh Dĩ: “……”
Giang Liễm Chu cụp mắt nhìn cô, vẻ mặt bình thản, nhưng trong ánh mắt kia lại có gì đó mơ hồ, khó nắm bắt.
“Không cần trả tiền,” anh nói, “Tôi cũng đâu tốn gì.”
… Ngẫm lại thì cũng đúng, với thân phận của Giang đại minh tinh, có thể khiến cậu ta mở miệng xin vé, e rằng bên kia mới là người cảm thấy vinh hạnh.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Với mối quan hệ hiện tại chẳng biết nên dùng từ gì để hình dung giữa họ, việc Giang Liễm Chu có tốn tiền hay không thì là chuyện của cậu ta. Cậu ta không tốn tiền, chẳng lẽ cô lại thật sự không cần trả?
Thịnh Dĩ vốn không phải kiểu người thích chiếm lợi, nghe vậy thì lập tức từ chối: “Tôi nên trả thì vẫn phải trả, lát nữa tôi chuyển cho cậu.”
“Cậu ghét nợ người ta đến mức đó à…” Giang Liễm Chu nheo mắt, khóe môi mang ý trêu chọc, giọng nói cũng chẳng dễ chịu hơn là bao. Nhưng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5238126/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.