Trước khi đi, Trang Nghiêu còn đặc biệt kết bạn WeChat với Thịnh Dĩ.
Có thể nhận ra, vị quản lý này của Giang Liễm Chu đúng là kiểu người ôn hòa và chu đáo, vòng bạn bè cũng hoàn toàn khác biệt với cái tên tự luyến đang hot kia.
Trên đường từ nhà Giang Liễm Chu bước ra, Thịnh Dĩ còn nhận được một tin nhắn từ Trang Nghiêu: [Thịnh tiểu thư và Liễm Chu ở chung vui vẻ chứ? Nếu cậu ấy có gì thất lễ, tôi thay mặt cậu ấy xin lỗi cô. Tính khí cậu ấy thỉnh thoảng hơi… kỳ quặc.]
Thấy chưa, thấy chưa. Nghĩ cũng biết, vị quản lý này theo cái tên tính tình như chó kia, đã phải thu dọn bao nhiêu “bãi chiến trường” rồi.
Mà Thịnh Dĩ thì xưa nay phân rõ rạch ròi, chuyện ai người ấy chịu, không bao giờ giận cá chém thớt, nên với Trang Nghiêu vẫn giữ thái độ lịch sự, dễ chịu hơn nhiều.
Chỉ là…
Không bao lâu sau đó, người đàn ông vẫn ngồi trên sofa, nhìn hộp bánh quy đến xuất thần kia, lại nhận được một tin nhắn từ chính quản lý của mình.
Và lần này, giọng điệu của vị quản lý vạn năng đó… dường như có chút… sụp đổ.
[Trang Nghiêu]: “Cậu rốt cuộc đã nói gì với Thịnh Dĩ vậy hả?”
[Ivan]: “ ?”
Trang Nghiêu không nhắn thêm gì, mà thẳng tay chuyển khoản 200 tệ qua.
Giang Liễm Chu nhìn lướt qua màn hình điện thoại, chẳng thèm nhận tiền, chậm rãi xé lớp băng dính quanh hộp bánh quy, mở ra, lấy một cái, cắn một nửa.
Đang nhai, thì lại thấy một tin nhắn mới của Trang Nghiêu. Anh cầm điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5238125/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.