Chẳng bao lâu người của huyết tinh quỷ tước tộc đã rút đi hết.
Trương Giang Cổ đưa mắt nhìn đám đó bỏ đi, liền bước tới trước mặt Tịch Thiên Dạ. Biểu hiện đầu tiên là tò mò ngắm nghía Vân Tử Vận Và Vân Thành Dực, sau đó mới nhẹ nhàng cất lời:
"Các vị quý khách bị quấy rầy rồi. Ta là Trương Giang Gổ - chủ sự Thiên Bảo. Các. Ở Thiên Bảo các, chúng ta sẽ tận lực bảo vệ an toàn của quý khách. Có điều
sau khi rời đi thì các vị phải tự mình bảo trọng".
"Hơn nữa, vì không để một số người ở ý đồ dựa dẫm vào Thiên Bảo Các, chúng ta chỉ có thể cung cấp bảo hộ trong vòng 1 tháng".
Dứt lời, Trương Giang Cổ ngó qua Tịch Thiên Dạ rồi bước đi.
Một đợt sóng gió kết thúc, Thiên Bảo các lại khôi phục vẻ thường ngày. Vân Thành Dực cúi đầu, có vẻ không dám nhìn mặt Tịch Thiên Dạ: "Thạch Đầu tiền bối, đều là vì ta... thật xin lỗi...
Trong lòng hắn đầy nỗi hổ thẹn. Nếu không phải vì hắn, huyết tinh quỷ tước tộc sẽ không phát hiện ra nơi này.
Vân Tử Vận kéo tay của ca ca, nhỏ giọng an ủi. Tịch Thiên Dạ vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nói nhẹ nhàng:
"Ăn một miếng cũng phải biết nhìn xa trông rộng, lần sau làm việc cẩn thận một chút".
Cũng chẳng có gì đáng trách. Một gã thiếu niên chưa có kinh nghiệm sống mà thôi.
Giờ đã tới mức này, hay là chúng ta lập tức rời khỏi Thiên Bảo cung đi vào không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-cuong-de/3620097/chuong-608.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.