Tịch Thiên Dạ hơi nhảm mắt lại, vẻ mặt bằng lãnh không hiện lên bất kì cảm xúc nào, ý niệm của hắn chìm vào trong cơ thể, một đường đi vào đan điền của hắn
Hắn nắm giữ rất nhiều sức mạnh cấm kỵ, nhưng điều kiện nhỏ nhất để sử dụng thì cũng phải khu động hôn độn Hồng Mông Kim Đan.
Từ sau khi hẳn tu luyện thành công hỗn độn Hồng Mông Kim Đan thì chưa từng sử dụng tới lực lượng Kim Đan này. Cũng không phải hẳn không muốn sử dụng lực lượng này mà là vì lực lượng của hỗn độn Hồng Mông Kim Đan quá cao cấp, thân thể của hắn căn bản không có cách nào chịu đựng được lực lượng to lớn khi hẳn thi triển ra sức mạnh hỗn độn Hồng Mông, nếu cưỡng ép thi triển ra thì chắc chẩn là thân thể sẽ sụp đổ, cho dù hẳn đã tu thành ngũ hành linh thể thì đều không chịu nổi.
Lực lượng thuộc về hỗn độn, đó là vật chí cao mà ngay cả tiên nhân bình thường đều không dám tùy tiện đụng chạm, lấy tu vi hiện tại của Tịch Thiên Dạ cho dù chỉ vận dụng một chút xíu da lông cũng đều có nguy hiểm to lớn.
Kỳ thật nếu Tịch Thiên Dạ tu thành một khỏa Kim Đan bình thường hoặc là tiên phẩm Kim Đan bình thường thì thực lực của hẳn chỉ sợ sẽ mạnh mẽ hơn hẳn của hiện tại rất nhiều.
Một viên Kim Đan không thể sử dụng thì đối với một tên tu sĩ Kim Đan kỳ mà nói như là tự chủ động bẻ gảy hai tay mình vậy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-cuong-de/3514997/chuong-441.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.