Cố Khinh Yên cùng Chanh Quang đều không ngờ rằng các nàng thật sự có thế chạy thoát.
"Nghĩ ngơi một chút đi" Cố Vân có chút đau lòng nói
Tịch Thiên Dạ không đế ý đến Cố Vân, vẫn toàn lực chạy trốn, thần sắc vẫn ngưng trọng như trước.
Mấy người Cố Vân thấy cảnh này hơi sững sờ, nội tâm bỗng nhiên thắt chất lại, qua nét mặt của Tịch Thiên Dạ các nàng có thể cảm nhận được điều gì đó không thích hợp.
Chúng nữ đều là những người thông tuệ, rất nhanh liền nghĩ đến khả năng mà bọn họ không nhanh chóng chạy rốn.
Nhưng làm sao có thể chứ?
Các nàng đã cách Thạch Nghĩ thành hơn năm sáu ngàn cây số, còn ai có thế đuối kịp bọn họ chứ?
Chắc là đang có người nào đó âm thầm đuổi theo bọn hắn?
“Đột nhiên, Tịch Thiên Dạ bỗng nhiên ngừng lại, không có tiếp tục phi hành về phía trước nữa.
"Tịch Thiên Dạ..." Cố Vân nhịn không được nói, đôi mắt tràn đây vẻ nghi vấn.
Cố Khinh Yên cùng Chang Quang nhìn về phía Tịch “Thiên Dạ, chẳng lẽ thật sự có vấn đề gì?
"Chạy không được"
Tịch Thiên Dạ lắc đầu, ánh mắt nhìn về sâu trong hư không, nói nhỏ.
Chúng nữ nghe thấy vậy càng nghĩ hoặc hơn, không phải mọi người đã chạy ra tồi sao? Theo bản năng, các nàng quay đầu tìm kiếm bốn phía, chung quanh đều hoang dã, không có bất kỳ một ai, căn bản không có bất luận cái gì khả nghỉ.
“Thạch Nghĩ tộc." Tịch Thiên Dạ thản nhiên nói.
Cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-cuong-de/3514996/chuong-440.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.