– Gai xương!
Đột nhiên hắn hét lớn một tiếng, trên nắm tay “Ken két” tỏa ra bạch cốt um tùm, giống như đâm vào người hắn.
Phanh!
Lý Vân Tiêu một kiếm chém lên gai xương kia, lại không thể gọt đứt, nhíu mày suy tư.
Tập Ngọc Luân thu gai xương, hắn đổi tay cầm kiếm, đánh ra một quyền, quát:
– Chết đi!
– Người dám nói chữ ‘ chết ’ với ta đã không có bao nhiêu kẻ còn sống trên đời.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu phát lạnh, một đạo ấn quyết hiện ra, âm thanh long cong từ kiếm quang bắn ra ngoài, chung quanh là kiếm phù bay đầy trời, hình thành kết giới bên canh hắn.
Sắc mặt Hoàng Phủ Bật biến hóa, quát:
– Nguy hiểm!
Hắn vẫn không nhúc nhích, Vạn Tinh Tử cũng không nhúc nhích, tất cả mọi người biết rõ một khi bọn họ ra tay, tất nhiên sẽ là thiên băng địa liệt, cả thiên địa sụp xuống.
Bang bang!
Gai xương của Tập Ngọc Luân bị chém thành hai đoạn, kiếm ý vòng qua trước người Lý Vân Tiêu một vòng, một quyền kia lại đánh tới.
Ầm ầm!
Một tiếng nổ vang lên, Tập Ngọc Luân kêu thảm một tiếng bay ngược ra, chỉ thấy hắn nằm trên mặt đất huyết nhục mơ hồ.
Hoàng Phủ Bật nói:
– Ngàn vạn không được chủ quan, đừng quên linh hồn trong thân thể này chính là đệ tam Võ Đế, thiên hạ đệ nhất kiếm giả, Phá Quân Cổ Phi Dương ah!
Thân ảnh Vạn Tinh Tử hơi động một chút, dường như cũng bị những lời này ảnh hưởng, lập tức có vài phần tâm tư xem cuộc chiến.
Lý Vân Tiêu một kiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-chi-ton/807692/chuong-2548.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.