Hắn hiển nhiên có chút không tin, cho rằng giá trị những hạt châu này căn bản không đáng một kiện huyền khí cửu giai. Dù sao Thuật Luyện Sư cửu giai muốn luyện chế huyền khí cửu giai cũng thập phần vất vả.
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
– Những hạt châu này đối với ta có trọng dụng. Sao những Hải tộc này đều chằm chằm vào ta, như muốn ăn tươi ta thế?
Triệu Văn Chiến cười khổ không thôi, đứng ra cao giọng quát:
– Đều vây qua làm gì? Chẳng lẽ đã quên quy củ đảo Hãm Không không cho phép bất luận kẻ nào dùng bất luận hình thức nào tham dự vào giao dịch đang diễn ra sao?
Những Hải tộc kia tựa hồ hết sức kiêng kị đói với quy củ đảo Hãm Không, sau khi nhìn Lý Vân Tiêu và chủ quán kia thêm vài lần, lúc này mới rời đi, nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn qua bên này.
Thần sắc trên mặt chủ quán kia âm trầm bất định, lúc này mới giảm thấp thanh âm nói:
– Vị bằng hữu kia, ngươi thật sự có huyền khí cửu giai, hơn nữa còn chịu đổi sao?
Lý Vân Tiêu nhẹ gật đầu, hắn đã giết không ít cường giả Võ Đế, trên người quả thật góp nhặt vài món, nhưng đối với hắn mà nói đều là loại cửu giai sơ cấp thấp kém, vốn chỉ định dùng để đối lấy tiền xài.
Trong tay hắn lóe lên hào quang, hiện ra một thanh dao găm, đẩy tới.
Chủ quán kia kinh hoảng hai tay tiếp nhận, thần thức cẩn thận quét qua, xác định là huyền khí cửu giai không thể nghi ngờ. Mặc dù có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-chi-ton/806878/chuong-1734.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.